Nhàn (and phiếm) đàm về Hậu hiện đaị….

CHIA SẺ VẮN TẮT TƯ DUY LÝ LUẬN NGHỆ THUẬT – CŨ NGƯỜI, MỚI TA!
Hậu hiện đại – postmodernism: nói nôm na nhưng không hề mách qué đại thể nó là thế này:
Chơi kiểu mới, khác so với cái quen thuộc, truyền thống, cổ điển…
Phá bỏ hình thức biểu cảm – diễn ngôn trước đó ( cốt truyện, nhân vật, cấu trúc nhân quả – với văn xuôi và kịch; bỏ cái tôi trữ tình ( như “Bài ca chim Ch’rao” trích giảng từ cấp 3 pt tha thiết bổng trầm với 2 nhân vật Hùng và Rin là tiêu biểu nhớ mãi, câu có vần nhạc điệu ( như cả 1000 nhà thơ vẫn làm lâu nay) thành tự do vô giới hạn; nội dung hơi điên/màn mát chập tới điên trí tuệ, điên diễn ấy mà – với thơ)

Nội dung nhiều khi có tính khiêu khích độc giả vì nó chọc vào ung nhọt cùng cái phi lý nhân sinh và bạn đọc ít kinh nghiệm dễ mắc dẫn tới nổi khùng với tác giả và bình phán chửi làm tác giả tự nhiên nổi hót cồn không mất xiền p/r quảng cáo

Thế giới văn minh chơi các trường phái mới, trong đó có hậu hiện đại từ hơn nửa thế kỷ nay và còn phát minh tiếp tục các trường phái mới liên tục – ví dụ cái 3d tạo hình, cái video art, rồi performance ( Anh Khánh, Trần Lương hay làm), Istallation – sắp đặt ( trưng bầy thơ và rổ rá dần sàng của Nguyễn Duy …), nhạc điện tử ( Vũ Nhật Tân từng khuấy động), nhạc tâm linh ( Ngọc Đại ) – ăn, hợp thì tồn lâu, kém thì thị trường tự đào thải không tuyên bố. Phim ảnh Âu Mỹ cũng có kha khá chiếc hồi thập niên 1960, 1970 (tốn xiền vốn nhưng không ăn khách, và không trở nên chủ lưu rồi thoi thóp vì khó hiểu mệt viu…). Và múa đương đại nữa ( liên hệ có nữ biên đạo Việt Kiều Ea Sora làm rất hay); và tất nhiên cả Pop, Rock, Rap, Hip – hop…
Sơ vậy, lắm lắm!!!

VN giờ mới chặng sơ khai chập chững hội nhập ra biển nhớn, 90% dân chúng mới tập thắt caravate, nhảy van sờ hoặc dítcô ( món này moa cũng may thời du sinh “phe ta cccp” được biết lâu rồi để/ lịch sự đi cưa gái xô viết đầu thập niên 1980)..; nên VN đương nhiên cũng có tập chơi hậu hiện đại ( mà vài cái tên kể trên)

Vài nhời chia sẻ
P/s ngược lại tây sang ta, cũng có thằng quái tập thạo xơi thịt cầy, mắm tôm, rít thuốc lào điếu bát, đội nón, tập hát chèo, cải lương, quan họ… và bảo đó là hậu hiện đại của nó. Nghĩa là cái này cũng khá tương đối ( phục vụ văn hóa giải trí) thôi

Tiện dịp hôm nay lại nhớ bất ưng đoạn đồng dao hậu hiện đại; do moa, làm đã lâu và đã post ở FB

Nay đăng lại có nhuận sắc tý ti, phục vụ đọc giải trí.

Làm quan chỉ có sướng
Làm thầy chỉ có đúng
Thế mới có nạn chạy chức, chạy bục
Đã vậy, tức khí đứa lớp 3 ( mả tổ táng hàm rồng)
nhảy lên hàng zua
Chúng mày chỉ có thua
Quan với thầy thành như con khỉ
Lại và dân còn chưa được con tiều
….Thương đất nước rất là… nhiều
Khì khì…

— Trà nước sáng. Nhớ ra thơ cok cũ của chính mình làm đã lâu, dán lên chơi—

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: