Tọa đàm… cứu …điện ảnh quốc doanh

Lời dẫn của chủ bút ĐML : Điện ảnh ( quốc doanh ) VN rơi vào khủng hoảng hơn 20 năm nay. Còn nhớ, khoảng năm 1992 – 1993, nhà nước đã có chương trình chấn hưng điện ảnh với chi phí hàng trăm tỷ vnd. Tuy nhiên điện ảnh nhà nước cứ èo uột teo tóp và giờ là đang ngắc ngoải; đã vậy lại bị bồi thêm “cú đấm” trời giáng: thụt két gần 40 tỷ ngay tại cơ quan đầu não là cục điện ảnh vào tháng 6 vừa qua. Cuộc tọa đàm mới đây cũng bộc lộ rõ thêm sự lúng túng bế tắc tột cùng của ngành. Các ý kiến hầu hết đều đúng cả… Tuy nhiên, tôi vẫn thấy nhiều người chưa nhìn thẳng vào sự thật hoặc bị quáng gà, nên không nhận ra rằng: trong thời hội nhập, mở cửa, xã hội hóa, dân sự hóa nghệ thuật, nếu vẫn duy trì điện ảnh nhà nước bao cấp như cũ ( dù là dưới hình thức công ty TNHH nhà nước 1 thành viên như một số hãng phim chủ lực của nhà nước ) thì không thể có 1 nền điện  ảnh lành mạnh dù đôi khi, lác đác nó vẫn làm ra 1 số tác phẩm tốt . Vì vậy, nếu không thay đổi mô hình hoạt động ( Tư nhân hay Cổ phần hóa nó đi ), thì bàn bạc bao nhiêu cũng vô ích, nếu không nói là chỉ tạo đất cho CN cơ hội phát triển. Nhà nước vẫn sẽ là cái bình phong, là cây chủ ( tuy chẳng còn tươi tốt mấy ) cho các tầm gửi của khá nhiều quan lại văn nghệ cùng đám gia đình, vợ chồng, ông bà rồi đến cả. cháu … chắt bám víu hút dinh dưỡng. Trong bối cảnh đó, người tài ( vốn hiếm và vốn trọng liêm sỷ ) lấy đâu chỗ mà kêu là bất tài…Nay, tôi không bức xúc hay lạ lẫm gì với tình trạng chung của điện ảnh vì đã biết căn bệnh cùng viễn cảnh u ám của nó từ lâu khi nó vẫn trì kéo mô hình cũ bảo thủ lỗi thời . Và, tôi cũng từ lâu, ít nhất vài năm trước, lâu nhất khoảng hơn 10 năm trước, dăm lần lên tiếng mạnh ( ủng hộ xã hội hóa, cổ phần hóa, tư nhân hóa, hội nhập hóa… ) trong một số bài viết trên các tạp chí chính thống ( tiêu biểu như loạt bài: Điện ảnh Việt Nam làm gi để hội nhập? đăng trên tạp chí Điện ảnh Việt Nam – giải báo chí quốc gia năm 2009 cho tôi và TS Vũ Ngọc Thanh –Phóng sự: hình ảnh Lễ trao giải báo chí quốc gia 2009 ).

 Bây giờ là quá muộn, quá lỗi thời lạc điệu cho việc hà hơi cấp cứu. Bây giờ là lúc phải ” giải tán, tái cấu trúc ” theo mô hình mới xã hội hóa ngành phim. Nhà nước hãy trở về  chức năng đúng vai trò của nó là: quản lý bằng luật. Do đó cục điện ảnh hay gọi là vụ cũng chẳng sao ( đều là deparment ) chỉ nên là cơ quan nhỏ trong bộ VH – TT – DL chứ không nên như trước còn kiêm luôn vai trò tổ chức làm phim, vua chúa ban phát xin cho… dẫn tới bị khoét tới gần 40 tỷ trong vòng gần 3 năm; không kể những chấm mút  cộng lại cũng khá… Chẳng thế mà các quan lại điện ảnh, đa số giầu sụ sau ít năm giữ ghế, còn số đông anh chị em làm chuyên môn thuần túy thì  ” không ăn thua”…Tất nhiên có người sẽ bảo: sao ông không phấn đấu …lên mà hưởng? tôi sẽ nói ngay: biết nó sai hỏng mà còn vào hùa thì còn quá đồ vô liêm sỷ! Tôi không ghen tỵ chức tước, mình cũng không phải communist nên không bao giờ mơ; nhưng lo lót luồn lách la liếm vào hùa kiếm ăn thì …ít nhất: không có mặt tôi! Vì thế, một số kịch bản làm phim tâm huyết  không được làm, còn nằm đó, do mình chỉ chấp nhận luật chơi tương đối đứng đắn: đệ trình, đề nghị đôi ba lần, tương kính; chứ hành ông phải “chui háng chúng mày” …thì …thà đành để thành truyện đăng mạng chơi ( đã trích đăng TƯỞNG NIỆM ( 1 – truyện dài kỳ về chiến tranh và hậu chiến .Chuyện làm ăn ( 2005,  Cục điện ảnh VN ) http, bấm:

CHUYỆN LÀM ĂN ( KỲ 1 )

Và sẽ đăng mấy cái nữa ở blog này, để tự an ủi là có bạn đọc và lưu kỷ niệm lâu dài )  

Hãy bỏ tư duy cũ kỹ:  điện ảnh nhà nước, phim nhà nước, nghệ sỹ là cán bộ tuyên văn; mới mong khá dần lên được! Còn ngây thơ, nếu vẫn mong có nhân tố  mới làm lãnh đạo cứu điện ảnh quốc doanh; vẫn mô hình cũ, nhà nước bú mớm, thì: ông A, bà B… lên, thì vẫn cơ bản thế thôi, ngoại trừ cố gắng có vài động thái khác chút hoặc đỡ tồi để chứng minh mình mà thôi. Chúng ta, không lạ gì nhau ba bốn chục năm qua rồi ( không cùng trường điện ảnh Moscow…cũng cùng ngành, tôi còn ở chung Kva với ông cựu cục phó Lê Ngọc Minh nửa năm ở ký túc xá của Moscow film academy; một số ông, bà  như bài dưới nêu dẫn là đồng môn, đồng khoa, thậm chí có lúc ngồi cùng bàn học… 

ĐML!

ĐIỆN ẢNH VIỆT NAM ĐANG TRÊN ĐƯỜNG ĐẾN…BỂ PHỐT VÌ BẤT TÀI (VTC News) –

Đó là nhận định rất sốc của Nhà biên kịch Trịnh Thanh Nhã khi nói về thực trạng của điện ảnh Việt Nam hiện nay. Sốc không kém là nhận định của NSND Lê Phương: “Bệnh của chúng ta là bệnh bất tài”. Thậm chí ông còn thách thức “có cho 1 tỷ đô la chúng ta cũng không làm được phim hay”, bởi “làm gì có ai có tài mà đòi làm phim, làm làm gì cho phí tiền Nhà nước?”. Sau vụ thất thoát 36,8 tỷ đồng tại Cục Điện ảnh, ngày 25/9, hàng loạt nghệ sĩ tên tuổi trong ngành đã có cuộc gặp mặt trong một tọa đàm để bàn cách tháo gỡ những khó khăn của nền điện ảnh. Tham dự có không ít các NSND, nguyên Cục trưởng Cục trưởng Cục Điện ảnh và rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng của nhiều thế hệ. 

 Có mặt trong cuộc gặp mặt này có đại diện lãnh đạo Hội Điện ảnh: ông Đặng Xuân Hải – Chủ tịch và bà Nguyễn Thị Hồng Ngát – Phó Chủ tịch. Về phía Bộ VH-TT&DL có Thứ trưởng Bộ, ông Hồ Anh Tuấn và Cục phó phụ trách Cục Điện ảnh vừa được bổ nhiệm là TS Ngô Phương Lan. Có thể nói từ rất lâu rồi mới có một cuộc hội thảo về điện ảnh sôi nổi như vậy. Để khai mào cho cuộc tọa đàm, Thứ trưởng Hồ Anh Tuấn nói: “Lãnh đạo Bộ muốn nghe các bác, các anh chị nói gì chứ không phải muốn nghe cái gì. Các bác, các anh chị có ý kiến đóng góp gì, phê bình điều gì, kiến nghị điều gì chúng tôi đều xin lắng nghe, do vậy mọi người có gì muốn nói thì cứ xin nói hết”. Được những người làm nghề mệnh danh là “Hội nghị Diên Hồng” của ngành điện ảnh, nhưng cũng như biết bao “Hội nghị Diên Hồng” khác, người nói cứ nói cho thỏa, còn chuyện có thay đổi gì không là chuyện: Cần phải xem xét! “Cho 1 tỷ USD cũng không làm được phim hay”!

Nói như đạo diễn Vũ Xuân Hưng – Phó Giám đốc Hãng phim truyện VN thì: “Cứ nhìn vào những người ngồi đây cũng đã đủ thấy chán ngán. Bởi chúng ta đã quá già để làm được một cái gì đó cho ngành điện ảnh. Hiện nay ở hãng phim tôi làm, không có lớp trẻ kế cận. Nói cụ thể là hiện hãng không tuyển được ai làm phục trang, bối cảnh và rất nhiều khâu khác nữa. Với cơ chế như hiện nay thì các em trẻ có tài khi ra trường sẽ đi về các công ty truyền thông và các đài truyền hình hết. Ai còn dám vào hãng phim?”. Những gương mặt xuất hiện tại tọa đàm đều là những cây đa cây đề theo cả nghĩa bóng và… nghĩa đen, khiến ông Vũ Xuân Hưng thoạt nhìn đã thấy chán ngán! Vụ thất thoát 36,8 tỷ tại Cục Điện ảnh như giọt nước tràn ly khiến cho những người làm nghề dường như không thể cầm lòng được nữa. “Thực trạng của điện ảnh Việt Nam không phải bây giờ mới xảy ra như vậy, mà nó diễn ra âm thầm hàng chục năm nay. Sở dĩ điện ảnh lâu nay vẫn êm đềm bởi tính dĩ hòa vi quý ăn sâu vào nếp sống của từng nghệ sĩ. Ai cũng ngại va chạm, ai cũng sợ mất quyền lợi được làm phim, được khẳng định một chức danh hay một giải thưởng nào đó” – Đạo diễn Phạm Lộc. Chính vì những uẩn ức đã bị dồn nén mấy chục năm nay nên tại cuộc tọa đàm, các nghệ sĩ như được “tháo cũi sổ lồng”, họ đưa ra các ý kiến rất mạnh bạo, thẳng thắn và trực diện đôi khi làm đau lòng những người quan tâm đến điện ảnh. Như nhà biên kịch Trịnh Thanh Nhã có phát biểu khiến cho cả hội trường sốc khi bà nói: “Điện ảnh Việt Nam đang trên đường đi đến bể phốt”. Lý do được bà giải thích là: Khi bản thân bà, người từng giữ cương vị Xưởng trưởng Xưởng sản xuất 2 của Hãng phim truyện VN, làm dự toán kinh phí để xin Cục và Hội đồng duyệt phim Quốc gia làm phim thì bao giờ cũng chỉ được cấp 70% kinh phí trên dự toán. Số tiền đưa vào làm phim thật chỉ là 70% của 70% số tiền được cấp do phải trích lại trả lương cho những người không đi làm phim, còn đang ở hãng hàng ngày.

Với số tiền đó, cộng với sự rơi rớt trong quá trình làm phim, bộ phim đến khi ra đời chỉ đạt 30% về chất lượng so với tiêu chí nghệ thuật ban đầu đặt ra. Con số 30% về giá trị nghệ thuật này là con số chết của ngành điện ảnh do đó mà theo bà “điện ảnh Việt Nam đang trên đường đến bể phốt”. Bà Nhã cũng không ngần ngại chia sẻ, ở cương vị Xưởng trưởng Xưởng sản xuất 2 của Hãng Phim truyện VN, bà tự thấy xấu hổ vì không lo được đời sống cho anh em trong xưởng nên đã xin về hưu non

NSND Lê Phương bắt bệnh của điện ảnh là bệnh bất tài và ông thách có cho 1 tỷ USD chúng ta cũng không làm được phim hay Một ý kiến khiến người trong nghề cũng đau lòng là ý kiến của Nhà biên kịch, NSND Lê Phương. Ông khẳng định: “Điện ảnh Việt Nam đã đi xuống đến đáy. Và nếu chưa đi đến đáy thì tôi mong nó đi xuống đến đáy”. Bởi theo ông có xuống đến đáy người ta mới tìm cách ngoi lên, chứ cứ lơ lửng lửng lơ thì người ta cũng cứ lơ lửng theo nó. Ông còn bắt bệnh cho điện ảnh nước nhà: “Bệnh của chúng ta là bệnh bất tài. Có cho 1 tỷ USD cũng không thể làm được phim hay. Vì làm gì có ai có tài mà đòi làm phim?”. NSND Nguyễn Khắc Lợi đồng tình: “Phải nói thẳng là điện ảnh chúng ta hiện nay không có đáy. Qua các phim hiện nay có thể thấy chúng ta làm phim không hết tâm hết sức. Xem những thước phim hiện nay so với trước đây chỉ thấy sự bôi bác. Chính chúng ta đã hạ thấp chúng ta. Những người có kinh nghiệm quản lý và kinh nghiệm làm phim, có thành tích nào đó khi về hưu là đi ra đường. Lãnh đạo không còn đếm xỉa đến những con người này nữa. Lãnh đạo gần nhất là Cục Điện ảnh không thèm hỏi những người đi trước có kinh nghiệm quản lý hay sáng tác, họ coi như chúng tôi là phế phẩm, là những người lạc hậu rồi”. “Chẳng ai vô lý hơn ngành điện ảnh”

Có thể nhận thấy những ý kiến được phát biểu trong hội thảo tháo gỡ khó khăn của ngành điện ảnh Việt Nam chia ra làm hai phe. Ý kiến của những người đã từng làm lãnh đạo tại các hãng phim và Cục Điện ảnh thì nghiêng về mong muốn Nhà nước tiếp tục bao cấp cho ngành. Những người còn lại thì muốn tư nhân hóa, cổ phần hóa. NSND Bùi Đình Hạc, nguyên Cục trưởng Cục Điện ảnh đề xuất nên có một hội đồng tư vấn cho Bộ trưởng về điện ảnh để chấn hưng ngành này, tránh tình trạng để điện ảnh lộn xộn, “chơi vơi” từ năm này qua năm khác như hiện nay. Một vị từng ngồi ghế Cục trưởng khác là NSND Lưu Trọng Hồng thì cho rằng cơ chế hoạt động của ngành hiện nay chưa ổn, không nên áp đặt điện ảnh Mỹ hay các nước khác đề gán ghép, buộc điện ảnh VN phải theo họ. Ông này cũng cho rằng điện ảnh VN vẫn cần phải đấu thầu. Hay một ý kiến bị khá nhiều phản đối là của ông Lê Đức Tiến – Giám đốc Hãng phim Giải Phóng cho rằng cần tiếp tục cơ chế bao cấp của nhà nước với điện ảnh và ông cũng mạnh dạn đề xuất nâng mức đầu tư cho ngành điện ảnh từ 25 tỷ đồng hiện nay lên 50 tỷ.

 Đạo diễn Đỗ Khánh Toàn thì: “Phải nhìn thực trạng nền điện ảnh hiện nay đang sống dở chết dở như thế nào, phải làm những gì để khôi phục ngành điện ảnh”. Theo đạo diễn Đỗ Khánh Toàn thì: “Phải nhìn thực trạng nền điện ảnh hiện nay đang sống dở chết dở như thế nào, phải làm những gì để khôi phục ngành điện ảnh. Điện ảnh cũng giống như bóng đá, phải có khán giả. Điện ảnh cũng vậy, phần nào cần cổ phần hoá thì mạnh dạn cổ phần hoá, phần nào cần đầu tư chính thức của nhà nước thì đầu tư. Nếu bàn lý thuyết hay kêu gọi chung chung thì không được vì mấy chục năm nay chúng ta đã nói rồi. Hãng phim Tài liệu và Khoa học trung ương mỗi năm chỉ được rót tiền làm hơn 10 phim. Trong khi đó, có khi lại bỏ ra hơn 10 tỉ đồng mua thiết bị không cần dùng đến rồi đắp chiếu. Điều này Bộ có biết không? Nếu Bộ thực sự lắng nghe thì chúng tôi sẽ có ý kiến”. Gay gắt hơn theo đạo diễn Phạm Lộc thì chẳng ai vô lý hơn ngành điện ảnh “cứ đòi cấp tiền, cấp bao nhiêu cũng hết, chỉ có chi không có thu, ai chịu nổi?”. Nhà nước có muốn nghe hay không? “Các cấp lãnh đạo có quyết tâm chấn hưng ngành điện ảnh hay không vì mọi hoạt động của ngành đều thống nhất từ Bộ xuống Cục, phải có sự chỉ đạo từ trên xuống. Nếu các cấp lãnh đạo không quyết liệt, không tìm ra nước bước một cách khoa học và hợp lý thì bên dưới chúng tôi cũng không làm gì được ngoài việc than thở mà thôi”,

 ĐD Vũ Xuân Hưng, phó giám đốc Hãng phim truyện VN, bày tỏ. Ông này cũng cho rằng ngành điện ảnh VN đã 50 tuổi mà hành xử như đứa trẻ mẫu giáo vì không thể đứng vững trên đôi chân của mình và cái gì cũng đi xin tiền. Nguyên nhân của tình trạng này là do ngành điện ảnh theo cơ chế phân tán, mạnh ai nấy lo. Đạo diễn Vũ Xuân Hưng (người đang phát biểu) cho rằng với cơ chế hiện nay không thể thu hút được lớp trẻ vào hãng phim. Ngồi lắng nghe từ đầu đến cuối cuộc tọa đàm, TS Ngô Phương Lan, Cục phó phụ trách mới được bổ nhiệm của Cục Điện ảnh không bày tỏ một ý kiến gì hết trước những tranh cãi cũng như góp ý của các đại biểu. Thậm chí ngay cả khi chồng bà là ông Đinh Trọng Tuấn, TBT Tạp chí Thế giới điện ảnh có ý kiến gay gắt về việc lãnh đạo ngành điện ảnh, tức là chính bản thân bà Ngô Phương Lan là một đại diện, cần phải xem xét lại chuyện quản lý của mình khi bỏ tiền ra cho các dự án làm phim như Chơi vơi của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên, một số tiền khá lớn. Nhưng khi được giải thưởng người ta sổ toẹt số tiền mà ngành điện ảnh đã cấp cho họ. Ông Tuấn đặt câu hỏi: Ngành điện ảnh đã làm gì đến nỗi để cho người ta nhận tiền mà còn bị người ta khinh thường đến thế?

 Kết thúc buổi tọa đàm, TS Ngô Phương Lan mới lên tiếng: “Tôi hứa với Thứ trưởng, với các nghệ sĩ, với sức lực của mình, dù không phải lớn lao gì nhưng tôi sẽ cố gắng làm tất cả để góp phần để ngành điện ảnh thoát khỏi đáy”. Thứ trưởng Hồ Anh Tuấn cho biết sẽ báo cáo lãnh đạo Bộ VH-TT&DL những ý kiến đóng góp của các nghệ sĩ điện ảnh và sắp tới sẽ tiến hành xây dựng quy chế đãi ngộ, xây dựng cơ chế mới cho ngành gấp để có ngay trong năm tới. Biên kịch Trịnh Thanh Nhã không hy vọng nhiều vào việc những ý kiến được đóng góp tại tọa đàm sẽ đến với các cơ quan quản lý và nó có thể làm thay đổi được gì cho ngành điện ảnh. Dù rất hăng hái phát biểu ý kiến, nhưng khi buổi tọa đàm kết thúc, không ít nghệ sĩ tỏ ra hoài nghi về chuyện ý kiến của mình được lắng nghe.

 Như nhận định của nhà biên kịch Trịnh Thanh Nhã thì “không hy vọng gì nhiều vào việc lời của các nghệ sĩ nói sẽ đến tai các cơ quan hữu trách, nhưng chúng tôi tin vào bà Cục phó. Chí ít là tin vào trình độ và lương tâm của bà. Bởi từ trước đến nay bà Ngô Phương Lan chưa bao giờ kiếm tiền từ ngành điện ảnh”. Cũng theo bà Nhã thì chuyện mổ xẻ vấn đề của ngành điện ảnh đã nói mãi rồi, vấn đề ở đây không phải là mổ xẻ mà là: “Nhà nước có cần ngành điện ảnh nữa hay không? Nếu nhà nước cần thì mọi chuyện sẽ được giải quyết, thậm chí là rất nhanh chóng”.

 Nguyễn Hoàng : Nặc danh nói… So sánh có vẻ mất …. vệ sinh quá nhưng lại quá chính xác, không thể dùng từ nao chính xác hơn! 07:54 Ngày 27 tháng 9 năm 2011 ảo vọng nói… Đừng đẩy nguyên nhân bất tài lên nghe nó dối lòng quá ! Các vị nghệ sĩ An Nam ta toàn là thiên tài cả đấy, chí ít là với suy tư của chính họ. Mỗi người đều là một ngôi sao sáng nhất và lạ nhất trên bầu trời nghệ thuật, nếu chưa phát sáng là do chưa có người hiểu họ, hoặc chưa đủ thời cơ đấy thôi ( hehe…). Thay vì luận về chữ “tài”, tốt hơn nên bảo rằng : ” chữ cơ chế ấy bằng ba chữ tài”, tức là tài ba lỗi lạc cỡ nào mà rơi vào vòng xoáy cơ chế lạc hậu bảo thủ cũng phải bó tay, nghe nó hợp lý hơn, thực tiễn hơn. 08:53

Ngày 27 tháng 9 năm 2011 Nặc danh nói… Hội thảo đã bộc lộ rõ cơ chế xin cho, đặc biệt là phần lại quả( 70% của dự toán được cấp thì vaò phim được 70% = 49%, các loại xẻo,chấm mút khác 19% còn lại vào phim là 30%)thế thì lấy đâu ra chất lượng phim tốt được.Người làm việc thì đồng lương, cát xê chẳng được là bao, người ngồi chơi xơi nước thì ăn lại quả, biếu xén đầy túi thì ai còn muốn mang tài năng ra cống hiến làm gì nữa.Đúng là chế độ bao cấp quan liêu nó làm thui chột nhân tài. Hội nghị có bàn gì đi chăng nữa cũng không có thay đổi gì đâu?? vì làm phim làm gì cho tốn tiền, cứ mua phim tàu về mà chiếu để cho dân thuộc sử tàu như hiện nay là rẻ. Mở mắt ra mở ti vi là thấy phim tàu, kênh nào cũng chiếu phim tàu, ở nước nhật chiếu nhiều phim hàn quốc dân người ta biểu tình phản đối vì người ta không muốn bị văn hoá nước ngoài nô dịch. Còn việt nam thì bị văn hoá tàu nô dịch rồi còn đâu lòng tự hào dân tộc 4000 năm nữa, cơ chế ơi khốn nạn quá./ 09:07 Ngày 27 tháng 9 năm 2011 buncuoiwa nói… He,he!Mấy ông bà này sao không để “đỉnh cao trí tuệ” chấn hưng nền điện ảnh nước nhà!Vậy mà hội thảo vậy làm chi,coi chừng cầm đèn chạy trước ô ôt đó nha! 09:54

 Ngày 27 tháng 9 năm 2011 hưng nói… Nên học cách quản lý ngành điện ảnh của Hàn Quốc! 12:31 Ngày 27 tháng 9 năm 2011 Nặc danh nói… NGÔ QUYỀN He he he. Mấy năm qua, Ông Nguyễn Phúc Thảnh, nguyên là Cục trưởng Cục Điện ảnh làm Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ, tư vấn cho Bộ trưởng đủ điều cơ mà. Làm sao lại nói rằng Bộ không biết? Làm sao lại nói là không có người làm? Qua vụ việc này, hãy chuẩn bị chờ đợi sự xuống đáy của cả ngành văn hóa chứ không riêng gì điện ảnh 14:31 Ngày 27 tháng 9 năm 2011 Dân Việt nói… Cũng như báo chí ..Điện ảnh Việt nam chỉ là công cụ bạo lực cách mạng .Nó quen không phải nghĩ sáng tạo tự do nó chỉ được nghĩ những gì đảng cho nghĩ và làm theo những gì đảng cho làm .Bây giờ không còn chủ đề Mỹ .Pháp nữa .Thì coi như tít tìn tịt .Mất mấy chủ đế đó thì là họ chưa có học .Giờ thả ra tự kiếm sống thì chết mẹ con vợ thằng Đậu rồi .Báo chí bồi bút cũng chung một đĩa kiến thức đó ,chúng sống bằng thuế của dân .giờ thả nó ra đời thì có khác nào đảng đem con bỏ ở sa mạc .Chết yểu ,chết rụi thảm lắm .

15:31 Ngày 27 tháng 9 năm 2011 Nặc danh nói… Xã hội ta tạo ra cả đống hậu quả nặng nề nghiêm trọng .Những hậu quả này ngày càng khó khắc phục .Nhiều vấn đề vĩnh viễn không khắc phục được nữa . Việt nam ! Ôi Việt nam…

 Nguồn phamvietdaoblog

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: