Đại học Pháp vẫn trì trệ

Trường khoa học chính trị Pháp

Trường khoa học chính trị Pháp

“Trường Hành chính quốc gia Pháp”]Trường Hành chính quốc gia Pháp

Đại học ở Pháp vẫn chôn chân trên lối cũ
Elaine Sciolino – Trà Mi lược dịch

NANTERRE, Pháp – Hiện có 32.000 sinh viên tại khuôn viên của Đại học Nanterre, Paris, nhưng không có trung tâm sinh viên, không có hiệu sách, không có báo sinh viên, không có chương trình hướng dẫn sinh viên mới, không có hệ thống tuyển dụng của công ty.

Với khối lượng 480.000 cuốn sách, thư viện trung ương chỉ mở cửa 10 giờ một ngày, đóng cửa vào ngày Chủ nhật và ngày lễ. Chỉ có 30 trên 100 máy tính của thư viện có thể truy cập Internet.

Nhà ăn trong khuôn viên đại học đóng cửa sau bữa trưa. Giáo sư thường không có giờ văn phòng; nhiều người không có văn phòng. Một số phòng học quá đông đến nỗi tại kỳ thi sinh viên phải tìm chỗ ngồi ở nơi khác. Tới buổi cuối chiều mỗi ngày khuôn viên đại học Nantere vắng hoét.

Nằm giữa một nhà tù và một văn phòng tìm việc ngay bên ngoài Paris, trường đại học ở đây không phải là nơi tốt nhất, và cũng không phải là chỗ tồi tệ nhất để vào học tại đất nước khá giàu có này. Đúng hơn, nó phản ánh cuộc khủng hoảng của hệ thống đại học Pháp, cổ lỗ sĩ, thuộc sở hữu nhà nước: đông đúc, thiếu ngân sách, vô tổ chức và sợ thay đổi theo yêu cầu của thế giới bên ngoài.

“Ở Mỹ, hệ thống đại học của bạn là một trong những động cơ lèo lái sự thịnh vượng của Mỹ,” Claude Allègre, một cựu bộ trưởng giáo dục, người đã cố gắng để cải cách các trường đại học của Pháp nhưng không thành công. “Nhưng ở đây, đơn giản chúng tôi không đầu tư đủ. Trường đại học rất nghèo. Đại học cũng không phải là ưu tiên cho nhà nước hoặc khu vực tư nhân. Nếu chúng tôi không đảo ngược xu hướng này, chúng tôi sẽ giết thế hệ mới.”

Nỗi bất mãn của sinh viên tại đại học trên toàn nước Pháp đã đẫn đến các cuộc biểu tình gần đây chống lại một đạo luật có thể cho phép chủ nhân dễ dàng hơn để sa thải công nhân trẻ. Sinh viên Cao đẳng lo sợ rằng sự học của họ không có giá trị cào và e rằng sau khi tốt nghiệp họ sẽ không tìm được việc làm.

Các cuộc biểu tình đóng cửa hoặc làm đình trệ một phần lớn các trường đại học của Pháp trong nhiều tuần, các công đoàn lao động tuyên bố đoàn kết và cuối cùng chính phủ buộc đã phải tuyên bố rút lại đạo luật.

“Đại học là nhà máy,” Christine le Forestier, 24 tuổi, tốt nghiệp Thạc sĩ năm 2005 tại Nanterre nhưng vẫn không tìm thấy một công việc ổn định. “Đại học là nhà máy để chế tạo hàng ngàn và hàng ngàn sinh viên đã học được tất cả về lý thuyết nhưng không có gì thực tế. Bằng tốt nghiệp không có giá trị gì trong thế giới thực.”

Những vấn đề này xuất phát một phần từ cuộc nổi dậy của sinh viên vào tháng 5, 1968, bắt đầu từ một sự kiện không có gì nổi bật tại Nanterre vào năm trước. Vào một buổi tối tháng Ba, nam sinh viên phản đối việc phân biệt giới tính tại các ký túc xá, chiếm đóng ký túc xá của nữ sinh viên và bị cảnh sát đuổi ra sau đó.

Một năm sau, sinh viên Nanterre phản đối chiến tranh ở Việt Nam chiếm đóng tòa nhà hành chính, đây là hành động phản chiến đầu tiên của sinh viên tại một trường đại học của Pháp. Các cuộc nổi dậy học sinh lây lan, biến thành một phong trào quần chúng nhằm chuyển đổi hệ thống quản trị độc tài ưu tú Pháp. Cuối cùng 10 triệu người lao động bỏ việc đình công đẩy de Gaulle ra khỏi ghế quyền lực.

Một kết quả là hệ thống trường đại học của cả nước được đảm bảo miễn phí ‒ hoặc gần như miễn phí ‒ giáo dục đại học cho mọi người đã tốt nghiệp trường trung học đã đỗ kỳ thi tú tài. Tuyển sinh đại học tăng vọt. Giá trị bằng cử nhân giảm mạnh.

Nhưng nhà nước đã không đầu tư nhiều vào các trường ốc, cơ sở và lương giáo sư để lcho he6. Thống giáo dục hoạt động. Ngày nay chính phủ Pháp phụ cấp 8.500 đô-la một năm cho mỗi sinh viên đại học, khoảng 40 phần trăm ít hơn số tài trợ đầu tư cho mỗi học sinh trung học.

Hầu hết các sinh viên được yêu cầu ghi danh tại các trường đại học gần trường trung học của họ. Mặc dù một số trường đại học xuất sắc trong một số lĩnh vực cụ thể, các khóa học, thí dụ như lịch sử hoặc văn học, nói chung là như nhau trong cả nước.

Vấn đề trầm trọng hơn vì Pháp mắc kẹt giữa khẩu hiệu chính thức cổ suý khái niệm cộng hòa về bình đẳng và cam kết của Pháp về việc nuôi dưỡng một tầng lớp cán bộ ưu tú làm lãnh đạo và các doanh nhân tương lai.

Chỉ có 4 phần trăm sinh viên Pháp lọt vào trong những trường đại học tuyển chọn nhất nước Pháp, những đại học công lập “grandes Ecoles” (“Trường lớn”). Nhưng những “Trường lớn” này cùng với một số trường đại học bán công lại hút mất 30 phần trăm của ngân sách giáo dục.

Những đại học vừa nêu được tổ chức tốt, được trang bị tốt, đa số là sinh viên da trắng ở trên lớp trung lưu, và chắc chắn rằng sinh viên tốt nghiệp sẽ được những công việc tốt nhất trong chính phủ và trong doanh nghiệp tư nhân. Ngay cả sinh viên được trả tiền khi để đi học.

Lệ thường tại Hoa Kỳ dùng nguồn tài chính tư nhân cung cấp một mảng ngân sách đại học là chuyện kỳ lạ ở Pháp. Học phí là khoảng 250 đô-la một năm, không thể xem đó là một nguồn thu nhập đủ cho các trường cao đẳng.

Nhưng yêu cầu dân Pháp phải trả thêm tiền để đi học đại học là chuyện không thể xảy ra. Năm 2003, khi chính phủ đề nghị một cuộc đổi mới để sắp xếp chương trình học và ngân sách bằng cách cho phép mỗi trường đại học thêm tính linh hoạt và độc lập, sinh viên và giáo sư nổi loạn.

Họ đã nhìn thấy các sáng kiến như thế là một bước về hướng đến việc tư nhân hoá giáo dục đại học mà họ lo sợ sẽ dẫn đến việc phải đóng học phí cao hơn và đe dọa quyền vào đại học (miễn phí) của sinh viên tốt nghiệp trung học phổ thông. Chính phủ Pháp lùi bước.

Tại Nanterre, Alexandre Frydlender, 19, một sinh viên năm thứ hai khoa luật và lịch sử, phàn nàn về việc thiếu các khóa học bằng tiếng Anh cho sinh viên của các khoá luật pháp quốc tế. Nhưng khi được hỏi liệu anh sẽ sẵn sàng trả một khoản học phí cao hơn cho các dịch vụ tốt hơn, anh trả lời: “Đại học là một dịch vụ công cộng. Nhà nước phải chi trả.”

Một poster treo khắp khuôn viên trường lặp lại quan điểm, “Đi học là là một quyền, không phải là một đặc quyền.”

Giáo sư thiếu uy tín và thua mức lương so với khu vực tư nhân. Một giảng viên mới bắt đầu có thể kiếm được ít hơn 20.000 đô-la/năm; giáo sư cao cấp nhất tại Pháp kiếm được khoảng 75.000 đô-la/năm. Nghiên cứu của các giáo sư không phải là một ưu tiên.

Vì học sinh thường được yêu cầu đi học ở các trường đại học gần nhà nên phần lớn không sống trong khuôn viên đại học.

Tại Nanterre, ví dụ, chỉ có 1.050 phòng ký túc xá và một danh sách dài sinh viên chờ được vào ở. Ít tiện nghi. Hai mươi hai sinh viên chia nhau dùng ba nhà vệ sinh, ba phòng tắm và nhà bếp được trang bị với một bồn rửa nhỏ và chỉ có vài lò điện.

“Không có nơi để sinh viên có thể hội họp sinh hoạt, không có nơi để chơi đánh bài hoặc để xem một cuộn phim”, Jean Giraud, 20 tuổi, sinh viên luật năm thứ hai sống ở một trong các ký túc xá nói. “Người ta đến lớp học và sau đó về nhà.”

Trong khi sinh viên sẵn sàng phản đối chống lại những điều gì đó họ không thích, nhưng lại rất ít gắn bó với hay tự hào với môi trường xung quanh. Trong các cuộc biểu tình phản đối luật lao động gần đây thái độ chán ghét góp phần vào việc đập phá tài sản chung, ngay cả máy tính và sách, tại một số trường đại học.

Các cuộc biểu tình cũng là những cảnh báo mới nhất cho chính phủ Pháp và những công ty tư nhân rằng hệ thống đại học cần được sửa chữa. Như nhau, quan chức, doanh nhân, giáo sư và sinh viên đồng ý rằng quá nhiều học sinh đang kẹt trong các chuyên ngành như xã hội học hoặc tâm lý học và khó có khả năng thích ứng vào một nghề nghiệp khác trong một xã hội phân tầng như Pháp, nhất là khi kinh tế của đất nước đang cơn rắc rối.

Nỗi sợ thất nghiệp đã đưa thanh niên về nhiều hướng khác nhau. Sinh viên có tiền đang ngày càng chuyển sang các trường đại học nước ngoài hoặc các trường chuyên ngành tư nhân tại Pháp, đặc biệt là cho các trường học sau đại học. Và càng có nhiều người trẻ tuổi đang tìm kiếm một việc làm chắc chắn (cả đời) trong các cơ quan chính phủ.

Trong một bài phát biểu tại Sorbonne vào cuối tháng Tư sau khi đạo luật lao động đã được hủy bỏ, Thủ tướng Dominique de Villepin cam kết “một hiệp ước mới giữa các trường đại học và nhân dân Pháp.”

Ông de Villepin, tốt nghiệp của École Nationale d’Administration (Trường Quốc gia Hành chánh), trường “lớn nhất” trong các trường “đại học lớn”, hứa hẹn nhiều tiền hơn và linh hoạt hơn, nói rằng, cũng như tại Hoa Kỳ, một sinh viên với một bằng thạc sĩ trong triết học sẽ có thể trở thành một nhà phân tích tài chính.

Khi một học sinh hỏi ông giải thích làm thế nào ông đề xuất để làm được điều đó, ông de Villepin đã không có câu trả lời cụ thể. Thay vào đó, ông đã nói chuyện về “hạnh phúc của con chó đã thoát cũi của nó.”

Tuy nhiên, tính linh hoạt không phải là truyền thống của Pháp, nơi mà học sinh được đưa vào con đường sự nghiệp cố định từ khi còn nhỏ.

“Chúng tôi bị kẹt trong một thế giới của giới hạn ở đó không có chuyện những con người tự lập, tự làm nên,” Claire de la Vigne, sinh viên tốt nghiệp Nanterre đang theo học sau đại học ở trường nhiều uy tín hơn, Institut d’Etudes Politiques de Paris. “Chúng tôi không bao giờ được dạy về ý tưởng về giấc mơ Mỹ, nơi mà mọi thứ đều có thể. Kim chỉ nam của chúng tôi là nỗi sợ.”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: